Giờ đây, họ lại đặt sàn để ngăn cản không cho các nhà mạng nhỏ giảm giá, để bảo toàn mức doanh số trung bình trên thuê bao (ARPU). Tuy nhiên, theo kết quả kinh doanh của các ông lớn năm 2009, mức lợi nhuận của họ là hơn 10.000 tỉ đồng. Nhìn trên bình diện đó, dẫu có chiến tranh giá thì cũng chỉ làm các mạng di động lớn không lãi nhiều như trước chứ không thể làm họ suy yếu.
Xét về góc độ thị trường, cơ chế về giá là “bảo bối” gần như là duy nhất để các doanh nghiệp nhỏ thu hút khách hàng, đây cũng là con đường mà chính các doanh nghiệp lớn đã sử dụng. Nên, nếu cần khống chế giá sàn, thì chỉ nên áp dụng với các doanh nghiệp lớn vì với thị phần khống chế và tiềm lực mạnh, nếu họ giảm giá mạnh sẽ chèn ép các doanh nghiệp nhỏ, gây khó khăn cho họ phát triển, thậm chí đẩy họ đến độ diệt vong.
Có câu, chân lý thuộc về kẻ mạnh, nhưng khi đề xuất giá sàn, hẳn Viettel đã quên họ đã khốn đốn thế nào khi bước chân vào thị trường và lợi thế duy nhất của họ là giá cước đã bị chèn ép ra sao? Nhưng khi đó, Viettel là “kẻ yếu”, giờ sau khi đã trở thành “ông lớn”, với đề xuất giá sàn, Viettel “thản nhiên” thay đổi chiến lược cũng như hình ảnh của “kẻ tiên phong về giảm giá”, “người hùng phá độc quyền” thành “tiên phong đưa thị trường đi ngược về phía độc quyền”!
Điều này đồng nghĩa với việc, thay vì “chắc chắn xảy ra chiến tranh về giá” như ông Hùng nhận định thì thị trường “chắc chắn sẽ chứng kiến sự heo hắt và suy tàn” của các mạng di động nhỏ, mới cũng như “chắc chắn người tiêu dùng sẽ phải bị áp đặt về giá, chất lượng dịch vụ” khi mà thay vì có 8 chọn lựa, họ chỉ còn 3!
Còn tiếp...